Ben White – “Cảm tử quân” không bao giờ lùi của Arsenal
Chấn thương đầu gối cướp của Ben White cơ hội tận hưởng mùa giải trọn vẹn, nhưng hậu vệ người Anh đã khắc tên mình vào lịch sử Arsenal bằng những đóng góp không thể xóa nhòa.
Từ vụ chuyển nhượng gây tranh cãi đến biểu tượng của sự cống hiến
Hè 2021, Arsenal chi khoảng 66,5 triệu USD để mang White từ Brighton về. Mức giá cho một cầu thủ mới chỉ một mùa giải tại Ngoại hạng Anh và chủ yếu đá trung vệ trong sơ đồ ba người khiến giới chuyên môn nghi ngờ. Thậm chí sau màn ra mắt tệ hại trước Brentford, Gary Neville phải lên Sky Sports thẳng thừng nhận xét: “Tôi không hiểu kế hoạch của Arsenal. Công tác chuyển nhượng của họ quá tệ”.
Gần năm năm trôi qua, mọi lời chê bai đều bị xóa sạch. White không chỉ chứng minh mình đáng giá từng xu, mà còn trở thành biểu tượng của sự tận tụy, sẵn sàng hy sinh thân mình vì màu áo.
Cuộc cách mạng vị trí và dấu mốc thay đổi tất cả
Ban đầu White được mua về làm trung vệ, dự định lấp đầy vị trí trong hàng thủ ba người mà HLV Mikel Arteta muốn xây dựng. Nhưng khi William Saliba trở lại từ mượn hè 2022, mọi thứ đảo lộn. White phải chuyển ra hậu vệ phải — một quyết định được coi là bước ngoặt đưa Arsenal trở thành ứng viên vô địch ngay mùa 2022-2023.
HLV Arteta không muốn cầu thủ của mình kỹ thuật cá nhân quá mức ở phần sân nhà. Thay vào đó, ông khai thác tốc độ, khả năng tạt bóng và tư duy chiến thuật của White để mở rộng cánh phải, phối hợp cùng Bukayo Saka và Martin Odegaard. Kết quả: White kết thúc mùa giải với 5 kiến tạo, trực tiếp góp phần tạo nên sức tấn công đa chiều cho Arsenal.
Thể hình và cái giá của sự cống hiến
Trong hai mùa liên tiếp, White đá chính 71 trên 76 trận Ngoại hạng Anh. Cường độ thi đấu khốc liệt — lên công, về thủ liên hồi với tốc độ cao — để lại hệ quả tất yếu.
Mùa 2024-2025, White phải phẫu thuật đầu gối và nghỉ ba tháng. Mùa vừa qua, anh chịu bốn chấn thương khác nhau, có lúc phải nghỉ hơn ba tháng ở Ngoại hạng Anh. Nhưng chỉ vừa trở lại, anh đã ra sân liên tục bốn trận trong 11 ngày.
Rob Holding, cựu đồng đội, kể lại một kỷ niệm đáng nhớ: “Khi gặp Newcastle, White bị rách gân kheo cấp độ hai hoặc ba. Chân cậu ấy tệ khủng khiếp, vậy mà vẫn ra sân. White là quái vật tinh thần thực sự.”
Con người đằng sau những pha truy cản
White không chỉ được yêu mến vì chuyên môn. Anh nổi tiếng với phong cách trả lời phỏng vấn “không cảm xúc” — từ việc khẳng định tên mình là Benjamin, không phải Ben, đến thú nhận không bao giờ xem bóng đá khi lớn lên. Phong thái tỉnh bơ ấy dần trở thành đặc sản, khiến CĐV Arsenal thêm trân trọng.
Ở World Cup 2022, White gây sốc khi rời tuyển Anh sau vòng bảng vì lý do cá nhân. Quyết định gây tranh cãi ấy không làm anh mất đi tình cảm của người hâm mộ Pháo thủ, ngược lại còn tôn thêm hình ảnh một cầu thủ thẳng thắn, không ngại dư luận.
Trên sân, White là mẫu hậu vệ lỳ lợm, sẵn sàng bảo vệ đồng đội. Pha sút bóng thẳng vào John McGinn sau khi cầu thủ Aston Villa phạm lỗi với Saliba là minh chứng rõ nhất. Anh góp phần quan trọng tạo nên Arsenal phiên bản “khó chịu” và bản lĩnh — thứ Arsenal thiếu sót trong ba mùa về nhì liên tiếp trước đó.
Di sản của một “cảm tử quân”
Cristhian Mosquera — một trung vệ khác cũng được kéo ra hậu vệ phải — đã thay White trong hai trận cuối Ngoại hạng Anh và trận chung kết Champions League gặp PSG. Một sự trùng hợp đầy tính biểu tượng.
Dù Arsenal thất bại ở trận chung kết Champions League, hành trình năm năm của White vẫn đáng để tự hào. Hình ảnh anh với tấm nẹp đầu gối, cười trên chiếc xe buýt diễu hành mừng chức vô địch Ngoại hạng Anh ở London cuối tuần qua, là lời tri ân trọn vẹn nhất cho một cầu thủ đã dồn hết thể xác và tâm hồn vì đội bóng.
Arsenal vô địch Ngoại hạng Anh sau ba năm đợi chờ, và Ben White — với máu, mồ hôi, những pha chồng biên, khiếu hài hước riêng có và tấm lòng không bao giờ lùi bước — chính là một phần không thể tách rời của câu chuyện ấy.
Doc them: Just In: Chelsea make enquiry to sign ‘fantastic’ defender from Premier League rivals